Từ cậu bé lanh lợi, Khang giờ phải nằm yên trên chiếc giường nhỏ, đầu gắn ống thông dịch não tủy, cổ cố định ống nội khí quản, tay chân bất động vì đau đớn. Ống dẫn dịch của em nhiều lần bị tắc, phải rút ra đặt lại. Mỗi lần như vậy là một lần cả gia đình thắt tim vì lo sợ.
Mọi sinh hoạt từ ăn uống, vệ sinh đến trở mình, đều nhờ vào bàn tay người mẹ trẻ. Nhiều đêm, chị Hợp phải thức trắng, chỉ để xoay người cho con chống loét, hút đờm tránh tắc thở hoặc dùng khăn ấm chườm qua những cơn sốt co giật triền miên.
Khang từng là cậu học sinh khôi ngô, vui vẻ, khỏe mạnh, ngoan ngoãn (Ảnh: gia đình cung cấp).
“Chỉ cần rời mắt khỏi con vài phút là tôi sợ lắm! Sợ mở mắt ra sẽ không còn nghe tiếng con thở nữa”, chị Hợp nói, đôi tay run run vuốt mái tóc thưa của con.
Tình trạng của Khang ngày càng phức tạp. Cậu bé thường xuyên sốt cao do nhiễm khuẩn, toàn thân co giật. Các bác sĩ cảnh báo, chức năng não của em đang suy giảm. Vì phải túc trực 24/24 giờ, chị Hợp đành gửi con gái đầu 13 tuổi sang nhà ông bà ngoại.
Không còn tiền chữa bệnh, gia đình buộc đưa cháu Khang về nhà, châm cứu cầm cự để duy trì sự sống (Ảnh: Tuấn Tú).
Cha mẹ kiệt quệ sau hàng chục cuộc phẫu thuật cho con
Tai nạn của con khiến chị Hợp phải bỏ công việc buôn bán ở chợ, gia đình vì thế cũng mất nguồn thu nhập chính. Tất cả gánh nặng dồn lên vai anh Nguyễn Ngọc An (SN 1981, chồng chị Hợp), làm thợ xây, điện nước. Từ ngày con gặp nạn, anh An nhận làm bất cứ việc gì ai thuê, tới tối mịt mới về.
“Tiền thuốc mỗi ngày nhiều lắm, một mình tôi làm không đủ. Vay mượn khắp nơi rồi cũng đến lúc không còn ai cho vay nữa. Nhìn con đau đớn mà bất lực…”, anh An thở dài.
Chạy chữa suốt hơn 1 năm, gia đình trắng tay. Không còn khả năng chi trả viện phí, chị Hợp buộc phải đưa con về nhà tự chăm.
Từ cách xử lý tắc ống thở, theo dõi nhịp tim đến xử lý cơn co giật, chị đều tự học và tự làm, như một y tá bất đắc dĩ, để có thể níu giữ mạng sống của con.